TRUYỆN MƠ MÀNG
Nắng Mộng Mơ
Khoảnh khắc nắng chiều nằm yên trên bệ cửa sổ
Có những buổi chiều, nắng không chỉ chiếu qua khung cửa, mà còn đánh thức những ước mơ nhỏ bé ngủ quên trong lòng mỗi người.

Chiều hôm đó, căn phòng nhỏ ngập trong một màu vàng êm như mật ong. Nắng lười biếng bò qua khung cửa sổ, nằm yên trên giá sách, trên vài chiếc postcard cũ và trên chiếc cốc nến vừa được đặt vào góc bàn.
Chủ nhân căn phòng là một người thích mơ mộng nhưng lại hay quên những giấc mơ của mình. Cô bận rộn với công việc, với những cuộc hẹn, với những việc “phải làm” đến mức quên mất đã từng muốn điều gì cho riêng mình.
Khi chiếc nến "Nắng Mộng Mơ" được thắp lên, hương thơm nhẹ nhàng như một lời gọi khẽ. Ánh nến hòa cùng màu nắng cuối ngày, tạo nên một khoảng sáng nhỏ nhưng đủ ấm để người ta dừng lại, ngồi xuống và thở chậm hơn một chút.
Cô mở lại cuốn sổ cũ, những dòng chữ thanh xuân hiện lên: muốn trồng một khu vườn nhỏ, muốn học một loại nhạc cụ, muốn đi xa thêm một chút để hiểu mình hơn. Những điều tưởng đã nằm yên trong bụi thời gian, bỗng trở nên rõ ràng dưới ánh nến.
"Nắng Mộng Mơ" không phải là ngọn lửa rực rỡ, mà là thứ ánh sáng dịu dàng giúp ta nhìn lại những ước mơ đã từng rất thật. Mỗi lần thắp nến, đó là một lời hẹn: tối nay, ta sẽ dành một chút thời gian cho chính mình, cho những điều vẫn còn bỏ ngỏ.